弘扬国学 · 传承文化
词典网
主菜单
汉语词典
首页
汉语词典
名根
名根的意思
míng
gēn
名根
拼音
míng gēn
注音
ㄇ一ㄥˊ ㄍㄣ
词语解释
名根
[ míng gēn ]
⒈ 指好名的根性。
引证解释
⒈ 指好名的根性。
引
明 谢肇淛 《五杂俎·人部一》:“七十后即一切名根繫念,尽与勅断,以保天年可也。”
清 曹寅 《雨夕偶怀桐皋僧》诗:“名根缚枯寂,慧业障烦搅。”
分字解释
míng
名
gēn
根
※ "名根"的意思解释、名根是什么意思由
词典网
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
mìng gēn
命根
词语组词 / 相关词语
名
字组词
根
字组词
相关词语
míng yì zhàng hù
名
义账户
liù gēn hù yòng
六
根
互用
bìng míng
并
名
gēn yá
根
牙
jūn qián chén míng
君前臣
名
gēn shí
根
实
gēn méng
根
萌
mì xiē gēn dà xué
密歇
根
大学
ěr gēn qīng jìng
耳
根
清净
shù gēn tóu
树
根
头
shuò yàn míng rú
硕彦
名
儒
zūn xìng dà míng
尊姓大
名
huì gēn
慧
根
shēn bài míng huī
身败
名
隳
shēn fèi míng liè
身废
名
裂
lì wǎn míng qiān
利绾
名
牵
chēng míng
称
名
xiá ěr wén míng
遐迩闻
名
dùn gēn
钝
根
jiàn míng
贱
名
jiè míng
借
名
lì suǒ míng qiān
利锁
名
牵
bù míng yī wén
不
名
一文
míng chuí wǎng jí
名
垂罔极
hàn wèi liù cháo bǎi sān míng jiā jí
汉魏六朝百三
名
家集
gēn chā
根
插
diào míng
钓
名
dān gēn dú miáo
单
根
独苗
jiàn míng
健
名
míng qīng jù gōng
名
卿巨公
qíng gēn ài tāi
情
根
爱胎
gēn zhí
根
值
词语词性
名词
形容词
连词
动词
副词
代词
数量词
成语
拟声词
介词
疑问词
量词
数词
助词
词语组合
ABAC式
AABC式
ABB式
AA式
AAB式
AABB式
ABCC式
ABCB式
ABCA式
ABAB式
A里AB式
ABBC式
词语首拼
A
B
C
D
E
F
G
H
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
W
X
Y
Z