弘扬国学 · 传承文化
词典网
主菜单
汉语词典
首页
汉语词典
禁春
禁春的意思
jīn
chūn
禁春
拼音
jīn chūn
注音
ㄐ一ㄣ ㄔㄨㄣ
词语解释
禁春
[ jìn chūn ]
⒈ 消受春光;留连春景。
引证解释
⒈ 消受春光;留连春景。
引
唐 杜甫 《奉陪郑驸马韦曲》诗之一:“緑樽须尽日,白髮好禁春。”
元 卢挚 《清平乐·歙郡清明》词:“溪山今日无尘,绣衣却待禁春。”
分字解释
jīn jìn
禁
chūn
春
※ "禁春"的意思解释、禁春是什么意思由
词典网
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
jìn chūn
进春
jīn chún
金錞
词语组词 / 相关词语
禁
字组词
春
字组词
相关词语
chūn shā
春
纱
chūn xiān
春
纤
chūn huǎng
春
幌
chūn fān
春
幡
chūn fēng dé yì
春
风得意
bì luó chūn
碧螺
春
chūn xuǎn
春
选
chūn dì
春
帝
shěng jìn
省
禁
chūn xí
春
席
chūn fū
春
夫
chūn tóu
春
头
chūn jǐn
春
锦
chūn hún
春
魂
chūn cōng
春
葱
jīn lóu
禁
楼
jīn piān
禁
楄
jīn hē
禁
呵
jīn xué
禁
穴
chūn mèng pó
春
梦婆
pò jìn
破
禁
chūn sháo
春
韶
mǎn yuán chūn
满园
春
jīn tǔ
禁
土
lǐ jīn wèi rán
礼
禁
未然
rù jìng wèn jìn
入竟问
禁
jīn pǔ
禁
圃
jìn jiān chú huá
禁
奸除猾
jīn cóng
禁
从
gǔ chūn
古
春
jīn gé
禁
革
jīn fēng rì
禁
封日
词语词性
名词
形容词
连词
动词
副词
代词
数量词
成语
拟声词
介词
疑问词
量词
数词
助词
词语组合
ABAC式
AABC式
ABB式
AA式
AAB式
AABB式
ABCC式
ABCB式
ABCA式
ABAB式
A里AB式
ABBC式
词语首拼
A
B
C
D
E
F
G
H
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
W
X
Y
Z