弘扬国学 · 传承文化
词典网
主菜单
汉语词典
首页
汉语词典
海津
海津的意思
hǎi
jīn
海津
拼音
hǎi jīn
注音
ㄏㄞˇ ㄐ一ㄣ
词语解释
海津
[ hǎi jīn ]
⒈ 海边渡口。犹海水。
引证解释
⒈ 海边渡口。
引
唐 拾得 《诗》之二二:“天姥 峡关岭,通同次海津。”
⒉ 犹海水。
引
唐 寒山 《诗》之二八〇:“积骨如毘富,别泪成海津。”
分字解释
hǎi
海
jīn
津
※ "海津"的意思解释、海津是什么意思由
词典网
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
hǎi jīn
海禁
hái jǐn
还锦
hái jīn
骸筋
词语组词 / 相关词语
海
字组词
津
字组词
相关词语
bǎi chuān fù hǎi
百川赴
海
hǎi nàn
海
难
màn dé hǎi xiá
曼德
海
峡
zǐ hǎi
紫
海
bā xiān guò hǎi,gè xiǎn qí néng
八仙过
海
,各显其能
ēn shēn sì hǎi
恩深似
海
hú chī hǎi hē
胡吃
海
喝
hú dǎ hǎi shuāi
胡打
海
摔
hǎi nán zǐ
海
男子
hǎi àn shān mài
海
岸山脉
hǎi rì
海
日
shèng hǎi
圣
海
hǎi wài qí tán
海
外奇谈
má jīn
蟆
津
hǎi lì yún chuí
海
立云垂
hǎi táng
海
塘
biāo zhǔn hǎi shuǐ
标准
海
水
pǔ hǎi
浦
海
shān zhēn hǎi cuò
山珍
海
错
gé jīn
鬲
津
hǎi yú
海
嵎
píng jūn hǎi shuǐ miàn
平均
海
水面
xìng hǎi
性
海
rén bù kě mào xiàng,hǎi shuǐ bù kě dǒu liáng
人不可貌相,
海
水不可斗量
hǎi shuǐ qún fēi
海
水群飞
pù hǎi
铺
海
áo hǎi
鳌
海
hǎi shí dì mào
海
蚀地貌
dǎo hǎi fān jiāng
倒
海
翻江
hǎi bó
海
伯
hǎi gū
海
估
hǎi lún
海
伦
词语词性
名词
形容词
连词
动词
副词
代词
数量词
成语
拟声词
介词
疑问词
量词
数词
助词
词语组合
ABAC式
AABC式
ABB式
AA式
AAB式
AABB式
ABCC式
ABCB式
ABCA式
ABAB式
A里AB式
ABBC式
词语首拼
A
B
C
D
E
F
G
H
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
W
X
Y
Z