弘扬国学 · 传承文化
词典网
主菜单
汉语词典
首页
汉语词典
常禁
常禁的意思
cháng
jìn
常禁
拼音
cháng jìn
注音
ㄔㄤˊ ㄐ一ㄣˋ
词语解释
常禁
[ cháng jìn ]
⒈ 通常的禁令。
引证解释
⒈ 通常的禁令。
引
《汉书·货殖传序》:“既顺时而取物,然犹山不茬蘖,泽不伐夭,蝝鱼麛卵,咸有常禁。”
《魏书·食货志》:“不行之钱,虽有常禁,其先用之处,权可听行,至年末悉令断之。”
分字解释
cháng
常
jīn jìn
禁
※ "常禁"的意思解释、常禁是什么意思由
词典网
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
cháng jīn
长津
cháng jīn
偿金
词语组词 / 相关词语
常
字组词
禁
字组词
相关词语
xuān jìn
轩
禁
chōng cháng
舂
常
lán jìn
拦
禁
cháng xīng xīng
常
惺惺
cháng yuè
常
月
liè jìn
猎
禁
fù guì wú cháng
富贵无
常
jīn jiǎn
禁
检
xí gù ān cháng
习故安
常
cháng dì bēi
常
棣碑
tǔ jìn
土
禁
fú zhí gāng cháng
扶植纲
常
kē jīn
科
禁
cháng shēng zǐ
常
生子
wén jìn
文
禁
jīn sāi
禁
塞
cháng wán
常
玩
cháng jìn
常
禁
shū jìn
枢
禁
cái jìn
裁
禁
cháng cāo
常
操
fǎn fù wú cháng
反覆无
常
zhǐ bào jǐn fēi
止暴
禁
非
biàn gǔ luàn cháng
变古乱
常
jīn bì shì
禁
闭室
píng píng cháng cháng
平平
常
常
guì cháng
贵
常
dù jīn
杜
禁
cháng lín fán jiè
常
鳞凡介
jīn líng
禁
伶
qīng jìn zhōng
清
禁
钟
cháng zhōu shì
常
州市
词语词性
名词
形容词
连词
动词
副词
代词
数量词
成语
拟声词
介词
疑问词
量词
数词
助词
词语组合
ABAC式
AABC式
ABB式
AA式
AAB式
AABB式
ABCC式
ABCB式
ABCA式
ABAB式
A里AB式
ABBC式
词语首拼
A
B
C
D
E
F
G
H
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
W
X
Y
Z